Chuyển đến nội dung chính

Bốn chục ngàn xem xiếc và tiếng khóc trẻ thơ

Một câu chuyện có thật ở Hà Nội, trường mầm non nọ thu 40.000 đồng/học sinh để tổ chức cho các cháu xem xiếc, nhưng vì không phải tất cả cùng đóng nên các cô bắc loa yêu cầu cháu nào không đóng tiền thì phải ngồi trong lớp. Và những đứa trẻ đã khóc...
Nguyên văn câu chuyện được một vị phụ huynh kể trên trang mạng xã hội thế này: “Nhân kỉ niệm ngày 2.9 trường mầm non T.M – A (Hà Nội) tổ chức cho các con xem xiếc tại sân trường. Chi phí phải đóng của mỗi con là 40 ngàn đồng. Phụ huynh các bạn nhỏ hồ hởi đóng góp cho con. Sáng 30.8, đoàn xiếc về trường, nhạc tưng bừng phấn khởi.

Ảnh có tính chất minh họa
Từ phòng giám hiệu, tiếng cô giáo trên loa tròn vành rõ chữ : Alo, alo, đề nghị các vị phụ huynh cho con khẩn trương vào trường ổn định chỗ ngồi vì đã sắp đến giờ biểu diễn. Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân.
Thảng thốt nghe đâu đó tiếng khóc, tiếng sụt sịt, tiếng xì mũi, tiếng nấc của những đứa trẻ mà bản thân chúng nó không hiểu sao bố mẹ không đóng nổi cho nó bốn chục ngàn…”
Tôi đã khóc khi biết câu chuyện này. Thật khó hình dung một ứng xử tàn nhẫn và lạnh lùng như thế lại xảy ra trong một trường mầm non ngay giữa thủ đô. Nó cho thấy trong nhà trường bây giờ, nhiều thầy cô, những bậc được tôn kính gọi là “kỹ sư tâm hồn” đã trở thành cái máy thật rồi. Những cỗ máy không có trái tim, vì nếu là người, ai lại làm như thế.
Tôi đặt ra trường hợp thế này, để thuê đoàn xiếc về trường biểu diễn cho trẻ xem, cần một số tiền là A, mặc dù không phải tất cả phụ huynh đều đóng tiền cho con (vì nhiều lý do, có thể quên hoặc gia đình không có điều kiện) nhưng trường cũng vẫn thu đủ số tiền là A. Bởi bằng chứng là vẫn có đoàn xiếc về trường diễn. Vậy thì tiếc gì một chỗ ngồi mà không cho tất cả con trẻ đều được ra xem?
Nếu đó là những giáo viên có tình người, tất cả các cháu đều được mời ra xem xiếc, mà không cần phải có một thông báo gì hết. Còn giả sử, có máy móc một tý, các cô vẫn có thể nói với các con rằng: “Mặc dù có những bạn không đóng tiền, nhưng các bạn khác đã đóng đủ tiền để cho tất cả các con được xem xiếc hôm nay. Các con hãy vỗ tay cảm ơn các bạn mình vì điều đó và nhớ rằng, trong cuộc sống, chia sẻ với người khác, niềm vui và hạnh phúc sẽ nhân lên”.
Vậy mà cả hai trường hợp đáng lẽ xảy ra đã không xảy ra, chỉ có một thông báo lạnh lùng: “Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân”. Than ôi, công bằng nào ở đây. Những đứa trẻ như búp non, vắt mũi còn chưa sạch thì chúng cần quái gì cái thứ công bằng gớm ghiếc xấu xí đó của người lớn?
Tôi cứ hình dung ra hoàn cảnh những đứa bé bị nhốt trong lớp học vào cái buổi diễn xiếc ấy mà thấy lòng đau thắt. Chúng khóc, hẳn nhiên rồi, làm sao những đứa bé non nớt ấy không khóc cho được khi thấy các bạn bè hò reo vui vẻ ngoài sân, còn chúng thì phải ngồi ở đây. Đứa bé bỏng chưa hiểu chuyện thì ngơ ngác, đứa lớn hơn một chút sẽ biết, vì cha mẹ chúng đã không nộp 40.000 đồng. Chao ôi, có khi nào đồng tiền bốc mùi tanh lạnh như lúc này không?
Mục đích cao cả nhất của giáo dục, theo tôi không phải kiến thức, mà là sự khai phóng và giúp con người ta hiểu thế nào là lòng nhân ái. Vậy mà trong nhà trường này, ở cấp học mà đối tượng học trò cần nâng niu nhất, lại ứng xử theo kiểu “tiền trao cháo múc”, ráo hoảnh lạnh lùng. Có tiền thì được phục vụ, còn không tiền thì xin mời nghỉ cho khỏe.
Những đứa bé ấy, lớn lên sẽ nghĩ gì, sẽ học được gì từ bài học đắt giá mà các giáo viên đã dạy cho chúng, rằng trong cuộc đời này, chỉ có đồng tiền là tối thượng, còn lại tất cả đều vô nghĩa mà thôi.
Sự vô cảm chưa lúc nào lại tràn ngập khắp nơi trong xã hội này, đến mức có cảm giác, nhiệt độ dòng máu nóng ấm chảy trong cơ thể chúng ta, cứ mỗi ngày, mỗi ngày lại nguội đi một chút. Thấy người cơ nhỡ hoạn nạn không chút xót thương, thấy người làm một việc tốt lành tử tế thì ngay lập tức nghi ngờ, không biết nó có định bẫy gì mình không. Nhiều người trong chúng ta đang dần dần hóa đá mà không biết.
Câu chuyện về buổi xem xiếc trong trường mầm non này, tôi ước sao có thể đến được với các vị lãnh đạo của Sở Giáo dục Đào tạo Hà Nội, không phải để truy ra trường nào mà phê bình, trừng phạt. Chỉ cần các vị lấy đó làm một trường hợp cụ thể để cho các giáo viên thảo luận cùng nhau, chúng ta ứng xử như vậy đã đúng với tư cách của những người đang làm trong môi trường giáo dục, trồng người hay chưa. Chắc sẽ có ích cho các thế hệ tương lai nhiều lắm đấy.
Cái khó nhất và cần phải hướng tới trong xã hội này, không phải là một cuộc sống ngày càng no đủ, sung sướng phủ phê hơn mà chính là những ứng xử nhân văn, là tình người. Thiếu nó, mọi thứ vật chất chỉ là của phù vân bèo trôi nước nổi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giới thiệu bàn thờ đẹp nhà mình

Xin chào các bạn ! Mình vừa xuống làng Sơn Đồng và mua được bàn thờ cực đẹp, Sơn Đồng vẫn là nơi tuyệt vời nhất để bạn mua bất kỳ đồ thờ nào. Bởi đây là làng nghề có hàng trăm năm truyền thống. Bàn thờ treo cho nhà hẹp Và đương nhiên, bất kỳ đồ thờ nào mình cũng sẽ mua tại làng Sơn đồng để đóng góp cho quê hương và để không bị mai một làng nghề. ẢNh trên là mình mượn của bantutho.vn để minh họa cho sản phẩm mình vừa mua. Một chiếc bàn thờ treo bằng gỗ mun cực đẹp và chất lượng ! Những loại bàn thờ treo cực gọn gàng, giúp cho các bạn có thêm không gian để làm việc hoặc sinh hoạt bên dưới. Các bạn thoải mái trang trí thêm và có thể mua thêm tấm chắn khói để không bị ám khói lên trần trông sẽ xấu nội thất ! Gỗ mít thì vàng, gỗ hương thì đen, các bạn có thể chọn sao cho phù hợp với nội thất nhà mình ! Chúc các bạn một ngày làm việc vui vẻ !

Một tuần làm việc đầy căng thẳng với công bố sản phẩm

Xin chào cả nhà, tuần vừa qua là một tuần đầy căng thẳng với mình. Là một nhân viên tư vấn của Việt TÍn, hàng ngày chúng tôi phải xử lý cực kỳ nhiều bộ hồ sơ khác nhau trên cục và cho khách hàng. Nay chúng tôi xin thông báo có website mới tại địa chỉ https://luatviettin.vn nên các doanh nghiệp nhập khẩu hãy ghé qua và sử dụng dịch vụ nhé. Tất thảy các dịch vụ công bố lưu hành sản phẩm sẽ ở đây ! Dịch vụ công bố của Việt Tín là dịch vụ chuyên giúp các doanh nghiệp nhập khẩu công bố lưu hành sản phẩm, bao gồm thực phẩm và thực phẩm chức năng cũng như mỹ phẩm. Dịch vụ của chúng tôi tốt hơn các nhà cung cấp khác, được khách hàng tin dùng. Chúng tôi có đội ngũ luật sư đảm bảo cho công việc của các bạn tốt nhất có thể. Việc sử dụng dịch vụ của công ty luật là sự lựa chọn khôn ngoan. Các doanh nghiệp bởi không có chuyên môn luật nên thường không đánh giá được giấy tờ cũng như lập hồ sơ. Vì thế các luật sư của Việt Tín sẽ giúp các bạn: Kiểm tra giấy tờ thủ tục của các bạn Soạn hồ sơ c...

Sản phẩm cần công bố cứ đến Luật Việt Tín

Chả phải PR hay quảng cáo trá hình gì đâu, mà Luật Việt Tín khá là chất lượng về khoản dịch vụ công bố thực phẩm/ mỹ phẩm. Mối quan hệ của tôi khá rộng, cũng từng thử dịch vụ công bố ở 1 vài nơi nhưng ưng ý nhất vẫn là bên Việt Tín . Dạo trước, công ty có nhập về một mặt hàng mỹ phẩm của Nhật, được bạn bè mách cho qua Luật Việt Tín công bố sản phẩm trước khi lưu hành ra thị trường. Ban đầu, gọi điện hỏi một số thủ tục các thứ, thế mà đến khi đến văn phòng bên đấy, lại quên mất một số giấy tờ quan trọng. Văn phòng Luật chả khó khăn gì, lại còn hướng dẫn tận tình để tôi bổ sung vào hôm sau đó nên quá trình công bố không bị trì hoãn. Sau hôm đó, vì bận rộn công việc nên tôi có gửi giấy tờ qua văn phòng Luật qua hệ thống Uber. Giấy tờ vừa đến nơi, nhân viên bên công ty Luật gọi điện xác nhận với tôi ngay, rằng đã nhận được giấy tờ. Đấy, các bạn thấy làm việc cẩn trọng, đầy trách nhiệm chưa? Riêng tôi, đánh giá về Luật Việt Tín cứ phải điểm 9 - 10. Chưa đến 1 tháng sau thì công ty tôi nh...