Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Chênh vênh 25

Hai lăm.
Chả xấu cũng chả đẹp, chỉ là biết cách nghiêng đầu, chọn một góc gương mặt nhìn được nhất rồi chụp lại, chỉnh cho mờ ảo, upload lên facebook nhận vài chục lượt like, thấy đời khoái trá hẳn ra. Để sáng lại quần áo xúng xính nhào ra đường đón nắng, bụi, gió ào vào khuôn mặt không trang điểm. Tự tin còn nhiều người công nhận nhan sắc ta.
Hai lăm tính khí đỏng đảnh như tuổi dậy thì, thấy khó chịu khi một thằng nhãi con gọi là "baby" nhưng lại nhăn mày khi người ta nói: "già rồi đấy!"
Những buổi sáng hai lăm nhàn rỗi, nằm dài nghe tiếng thời gian gõ nhịp lọc cọc, có con chim nhào ra cúc cu là biết đã sống thêm sáu mươi phút cuộc đời vô nghĩa.
Những buổi sáng hai lăm vội vã, ngược nắng, ngược gió mười hai cây số mua ly café đen ở quán quen ba hay uống, để kịp thấy tóc ba bạc nhiều hơn năm cọng so với hôm qua bên bàn cờ tướng lộp cộp.
Thương thì thương thơ thẩn thế thôi.
Những buổi chiều hai lăm chạng vạng, ráng chạy theo chút nắng cuối ngày đang bỏ trốn màn đêm.
Thấy đời mong manh như pha lê.
Đưa tay níu nắng, giọt rớt trong lòng, lu mờ dần. Thấy đời cũng thế lu mờ dần.
Những tối hai lăm, thấy lòng đau. Vết thương cũ tưởng chừng thành sẹo, nay nứt toạc, không chảy máu mà rỉ giọt tình, chẳng còn bao nhiêu để rơi vãi, chắc cũng vài lần nữa rồi lại khánh kiệt khô khan.
Hai lăm chạy xe thường hay hát. Chẳng đầu chẳng đuôi, cứ nhớ câu nào ráp lại thành câu đó, điệp khúc vậy mà ngân dài như quãng ngày hai lăm chưa đoạn lặp.
Hai lăm thấy kỳ cục, lúc chạy xe ngoài đường lại ngáp dài ngáp vắng, về đến nhà y rằng mắt mở thao thao. Chưa kịp thay bộ quần áo ra đã bật facebook, xem có ai khen tấm hình ban sáng chụp là đẹp không. Rồi lại phì cười khi thấy status người ta post cái gì liên quan đến nhớ nhung, chờ đợi. “Chắc nói về mình.”
Hai lăm sợ những lần tụ tập cùng đám bạn thân. Nhan sắc tàn phai như xe mất thắng luôn là đề tài muôn thuở.
Hai lăm thường cô đơn ngay khi đang ngồi giữa đám đông nhiều người. Nói, cười như một thói quen khó bỏ.
Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thân hết buồn.
Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc.
Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình.
Có thể đi với rất nhiều người, nhưng khi cô đơn nhất lại chẳng có ai bên cạnh.
Thế thì đành lủi thủi một mình một ngựa sắt vượt đường đêm.
Hai lăm sợ những cơn gió ngược thốc vào người khi cô đơn lúc về. Thèm một vòng tay ôm siết từ phía sau đến lạnh.
Hai lăm sợ cái gì đến nhanh, vì biết lúc đi cũng chẳng chậm. Vu vơ lắm.
Hai lăm, chưa phải ba mươi để chín chắn, già nua, nhưng cũng không còn hai mươi để trẻ trung, vô tư lự.
Vì vậy mà những ngày hai lăm, lòng thường chênh vênh lắm.

Em chỉ mãi là niềm đau trong anh

Anh à! Lâu lắm rồi em mới lại viết, mới lại đem niềm đau của mình trải trên những con chữ vô tội vạ như thế này. Bây giờ em thường giấu những điều tội tệ ấy vào trong, chỉ riêng em thôi và chỉ mỗi một mình em có quyền sẻ chia với chính mình. Vì em sợ sẽ lại làm con tim anh rỉ máu, sẽ lại hằn sâu thêm những vết thương cũ trong anh khi chúng vẫn còn đau, sợ anh lại buông bỏ chính mình, lại sống truỵ lạc để mặc cuộc đời xô đẩy anh nhưng những ngày qua.
Vì em sợ sẽ lại làm con tim anh rỉ máu, sẽ lại hằn sâu thêm những vết thương cũ trong anh khi chúng vẫn còn đau
Em đã có một cuộc đời chẳng vẹn nguyên, anh đã biết. Em có một cuộc sống bon chen, khắc nghiệt hơn bao người, anh cũng đã biết. Em có một tình yêu mà niềm đau có lẽ còn nhiều hơn cả hạnh phúc, anh cũng rất rõ. Vậy mà anh vẫn chọn đến bên em, vẫn chọn là một người đến sau trao cho em trọn vẹn yêu thương để rồi chỉ nhận được một cuộc tình không đúng nghĩa, và mỗi khi em nghẹn ngào trong nước mắt thì con tim anh lại phải mang thêm một vết sẹo mà có lẽ vĩnh viễn cũng chẳng thể nào lành. 
Xin lỗi anh! Vì em đã mang lại những niềm đau ấy cho một người đáng nhận được hạnh phúc như anh.
Em, đã có lúc một mình với tất cả, va vấp nhưng rồi cũng lầm lũi tự tìm cho mình hướng để tiếp tục đứng lên. Nhưng từ khi có anh, em đã yếu mềm, đã hèn nhát không dám bước mỗi lần bị sỏi đá của đời làm cho đôi chân chảy máu. Em quen với sự cưng chiều, với yêu thương và lòng bao dung cao thượng nơi anh mà lắm lúc em đã quên mất rằng anh cũng chỉ là một người đàn ông tầm thường. Và sẽ chẳng người đàn ông nào có thể chấp nhận trong lòng người mình yêu lại có một hình bóng rất sâu nặng của người khác.
Em chỉ cần anh hạnh phúc, chỉ cần nụ cười trên môi anh xuất phát tự tận đáy lòng, chỉ cần yêu thương anh trao đi và được nhận lại đồng đều như thế. Nhưng em lại sợ mình chẳng thể là người con gái mang lại ấm áp cho anh khi trời giá rét, chẳng phải là người mà mỗi khi nắm lấy bàn tay anh sẽ mang lại cho anh niềm vui, và xót xa nhất là em sợ mình cũng chẳng thể trao về anh những yêu thương nồng nàn như chính em đang được nhận. 
Em sẽ đi thật xa, sẽ trốn thật kỹ để anh chẳng bao giờ có thể tìm thấy nữa. Bởi vì em chỉ mãi là niềm đau trong anh mà thôi.
Xin lỗi nhé người em yêu, em chỉ có thể trao về anh những xúc cảm cuối cùng còn lại của con tim và những nỗi đau chằng chịt của cuộc đời người con gái chưa tròn hai mươi sáu tuổi. Em đã có lúc nghĩ rằng mình sẽ buông đôi tay anh, sẽ đẩy anh xa thật xa để anh đi tìm những tháng ngày bình yên cho chính mình. Ấy vậy mà em lại không đủ lòng tin anh sẽ vượt qua những ngày tháng đó, em sợ rồi anh lại quay trở về là người đàn ông chỉ biết tìm quên trong men say.
Biết phải làm sao với cuộc tình này của chúng ta anh nhỉ? Ừ thì anh cứ yêu em đi nếu như còn có thể, khi nào niềm đau trong anh quá đầy thì hãy đẩy em ra khỏi cuộc đời anh. Em sẽ đi thật xa, sẽ trốn thật kỹ để anh chẳng bao giờ có thể tìm thấy nữa. Bởi vì em chỉ mãi là niềm đau trong anh mà thôi. 
Thanh Ngọc

Hoài Thu một thuở

Tháng Tám
Mùa Thu ai chưa kịp về
Bâng khuâng nhớ lá người đề câu thơ
Mơ hoa lối mộng xin chờ
Người đi mãi nhớ tình khờ trao nhau.
Trời đã bắt đầu giao mùa chuyển sang Thu. Những tiếng ve cũng không còn xao xác văng vẳng ru từng cánh phượng hồng. Có ai đó bảo với em rằng mùa Thu đẹp như nàng thiếu nữ mơ mộng, những buổi chiều vàng tựa cửa ngóng xa xăm. Em chẳng phải là người thiếu nữ đương xuân thì để tựa cửa mộng mơ một điều gì cả. Nhưng từ nơi đâu đó vọng về lời hứa mùa Thu, một mùa Thu đã qua.
Mùa Thu nơi phương Nam không rõ rệt như phương Bắc. Em nhặt nhạnh rung cảm cùng nhịp đập từng chiếc lá rơi qua sự diễn tả của anh. Này lá vàng tràn ngập từng góc phố, này là hoa cúc nở tưng bừng và không thể nào thiếu hoa sữa. Bức tranh mùa Thu có bầu trời trong xanh, có cơn gió heo may nhè nhẹ thổi, có mùi hương cốm làng Vòng được bọc trong lá sen như một món quà dân dã đậm hương Thu.
Và mùa Thu đó, tình cờ em gặp anh giữa đất Thủ Đô hiền hòa cổ kính. Chiều Hồ Gươm bỗng nên thơ dìu dặt từng bước chân đôi ta. Một chàng trai Hà Nội với dáng vẻ thư sinh trắng trẻo, một cô gái phương Nam với nước da bánh mật đặc trưng. Cuộc hội ngộ của hai người bạn lớn giữa lòng Hà Nội đã vô tình  tạo ra một mối quan hệ cho hai người bạn nhỏ. Kết thúc kỳ thi đại học, kết hợp công tác dài ngày ba cho em đi cùng ra Hà Nội tham quan. Và nơi đây em đã tình cờ gặp anh!
Hà Nội trong anh là bài học thuộc lòng, nhưng với em là những trang vở đầu tiên. Em say sưa lắng nghe anh thuyết minh về các di tích, thắng cảnh khi hai đứa đặt chân đến. Những bỡ ngỡ xen lẫn thích thú khi lần đầu tiên đến Hà Nội. Anh bảo, em may mắn ra đúng dịp chớm Thu nên chắc sẽ cảm nhận được nét đẹp thế nào là Thu quyến rũ.
Những ngày ta đi trong mùa Thu với nhiều cảm xúc đan xen bồi hồi của tuổi áo trắng. Ai biết rằng ai quyến luyến người hơn cả mùa Thu. Cuộc chia tay chóng vánh nơi sân ga còn vương màu mắt thoáng buồn. Có những cuộc gặp gỡ vô tình đã vẽ thành kỷ niệm, có những khoảnh khắc viết lên lời hẹn ước. Chiếc lá Thu được khắc bài thơ tặng riêng cho em nằm ngay ngắn trong trang vở học trò. Mùa tựu trường em bước chân vào giảng đường đại học với những ước mơ lớn. Anh không quên lời hẹn gặp em vào mùa Thu sau.
Bao mùa Thu qua, những dòng thư gửi từ hai phương trời xa xôi vẫn còn đầy ắp lời yêu thương. Anh vẫn hay kể cho em nghe những thay đổi của mùa thu vào mỗi năm. Sự chuyển biến của thời gian và thay đổi của mùa nhưng tình cảm anh dành cho em vẫn chưa hề thay đổi. Những lời dặn dò và động viên nhau cố gắng trên con đường học tập ngày càng gắn kết hai chúng ta. Thế nhưng, trước mùa Thu năm nay em không còn nhận được cánh thư quen thuộc nữa. Nỗi ngóng trông kèm theo những lo sợ khiến cho em có linh tính chuyện gì không hay xảy ra với anh. Bao lần em dò hỏi ba số điện thoại nhà anh, nhưng ba chỉ im lặng rồi phớt lờ. Gặng hỏi mãi ba mới nói cho em biết một sự thật, một sự thật mà cả hai gia đình đều giấu kín để cho em toàn tâm hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp đại học của mình.
Nỗi đau tột cùng như ập xuống đầu khi em hay tin anh đã bị tai nạn giao thông và mất cách đây 4 tháng. Trời đất như sụp dưới chân em, còn đâu người con trai đất Bắc yêu mùa Thu ngày nào em biết. Còn đâu những lá thư nhuộm vàng mùa Thu kỷ niệm. Còn đâu lời hứa hẹn cùng nhau ra trường và có một tương lai tươi sáng. Còn đâu?!
Bây giờ là tháng Tám rồi đó anh! Mùa Thu lại lặng lẽ đến như một quy luật tất yếu. Một mình em hôm nay chơ vơ với mùa Thu hiện tại. Lối Thu xưa ngày nào vẫn đẹp huyền hoặc trong em. Em bây giờ không còn là cô bé yếu đuối như ngày nào, mà đã là một cử nhân với tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc. Nhưng anh à! Em - bây giờ vẫn thế, vẫn yêu mùa Thu bằng một tình yêu rất lạ. Dưới nắm đất yên lành, anh có nghe bước chân em đang về trên lối Thu xưa.
“Giờ đây Thu sang nhưng anh ở nơi đâu
Nhặt từng chiếc lá để thấy bóng hình anh
Mùa Đông đến sẽ lạnh lắm và cô đơn từng ngày dài
Không có anh Đông là mãi mãi
Em chờ anh!” *
(*) trích lời bài hát "Thu không em" của nhạc sĩ Hồ Hoài Anh

Dây trầu trong bão

Miền Trung vào mùa bão, những cơn bão đến không báo trước và đi thì để lại hoang tàn tả tơi. Quê mẹ vào mùa mưa vào mùa gió vào mùa lăn lộn với việc oằn lưng chống bão.
Ở tận miền Nam xa xôi, tôi chẳng thể làm được gì ngoài việc ngồi nghe dự báo thời tiết và gọi điện về cho mẹ ba khi bão ngưng. Mùa nào cũng vậy cứ đầu tháng Mười là bão nối đuôi nhau về, dắt díu nhau về đến quê tôi. Những ngày còn nhỏ, cứ bão là nhà trường cho nghĩ học, ba lại lặn lội xuống tới dưới trường học đón tôi về vì nước ngập trắng xóa con đường về nhà. Nước dâng cao lênh láng không còn phân biệt được đâu là cánh đồng đâu là đường về. Dọc đường tôi thấy các mẹ các chị các anh thanh niên vác bao cát chạy để chằn trên mái nhà. Nhưng riêng nhà tôi thì không chằn cát được.
Những năm ấy, nhà tôi còn là một mái tranh nghèo ở ngay bên những thảm cỏ tranh mênh mông, mùa nắng thả trâu ăn phải trông chim cu gáy ở đâu thì mới biết mà đi tìm trâu, vì cỏ tranh mọc cao hơn cả đầu người, mấy con trâu mải mê gặm cỏ đến nỗi nó nằm luôn ngoài bãi tranh, chim cu gáy thì chuyên đậu trên sừng trâu mà gáy trưa. Nên cứ tới gần trưa theo tiếng chim mà đi tìm trâu dắt về chuồng.
Đó là mùa nắng còn mùa mưa bão, gió thổi bay hết nguyên mái tranh sau, mùa nào cũng vậy cứ sau bão là ba lại lấy tranh phơi khô dự trữ sẵn để kẹp lại và lợp chái bếp cho mẹ nấu cơm. Nhưng có một điều kì lạ là sau mái hiên bà nội tôi có trồng một dây trầu nó bò lên mái tranh của ba nhưng mùa mưa bão nào nó cũng đứng đó mà không bao giờ bị đứt hay bị gãy.
Có một ngày đầu tháng Mười bão về dữ dội, người ta dự đoán là sẽ vỡ bờ kè Khe Tân vì bão mạnh, ba bảo là “không biết nhà mình sẽ như thế nào”, mẹ lo lắng, tôi thì ngây thơ nói với ba là: “Sẽ không sao đâu ba bởi vì con thấy mùa nào bão về dây trầu của bà vẫn còn nguyên, lúc nào dây trầu đó đứt dập nát, chết queo thì bão mới thổi bay mái tranh nhà mình được”. Ba nói rằng: “Dây trầu nó không bao giờ chết đâu con, dù mưa bão như thế nào nó vẫn vậy, nó chỉ chết khi nó không còn châm rễ dưới lòng đất nữa… Bão có thổi mạnh nó cũng chỉ dập vài cái lá, mà dây trầu còn thì chưa chắc mái tranh nhà mình còn đâu con…”
Ảnh minh họa
Tôi vẫn không tin lời ba nói. Hồi còn nhỏ, cứ tới mùa bão tôi lại chui đầu qua chái bếp nhìn dây trầu của bà, mẹ thường hay la tôi những khi ấy, mẹ bảo “mưa bão phải vào nhà ngồi”. Nhưng tôi không nghe, lén mẹ đi chân trần, đưa hai con mắt ra dòm dây trầu khẳng khiu, nó chỉ lắc lư vài cái lá còn thân nó vẫn bám chắc trên mái tranh. Ngày đó những tò mò của đứa trẻ 12 tuổi luôn làm tôi thắc mắc cái này cái nọ. Lúc quay vào thấy mẹ đang luộc củ mì, ngày mưa bão nhà thường chẳng có gì ăn, nên sáng nào tôi cũng được ăn củ mì, điện thì không có, ngọn đèn cứ lắc lư trong gió bão. Tôi tò mò hỏi mẹ “Mẹ ơi! Vì sao dây trầu của bà vẫn không bị bão quật chết hả mẹ?”, mẹ bảo là “Trầu mà con, không bao giờ nó chết được đâu trừ khi con kéo gốc rễ nó lên phơi nắng”… Tôi nghe cũng chẳng hiểu được điều gì…
Nhiều năm đi qua, lớn dần xa nhà và đi học, mái tranh của ba đã thay bằng một ngôi nhà ngói tường vôi xanh, bình yên và rất giản dị, nhưng có một điều lạ là ba vẫn trồng lại dây trầu của bà vào ngay vị trí đó và nó lại bò lên tường vôi, ra lá xanh tươi.
Sáng nay bão về miền Trung, bão về đến hiên nhà tôi rồi đấy! Mẹ bảo mưa và gió rất mạnh.Tôi lại nhớ đến dây trầu và lại hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Còn dây trầu của bà thì sao?”, mẹ bảo: “Nó vẫn bò lên tường và bám rất chắc vào tường đó con”. Tôi lại hỏi mẹ: “Vậy mẹ ơi! Nó có chết sau bão không?”. Mẹ lại bảo: “Không chết được đâu còn dù mưa gió bão bùng…”
Đến bây giờ, khi ngồi nghĩ lại dây trầu tôi chợt hiểu ra một điều rằng: Dây trầu của bà nội rất yếu mềm nhưng lại rất mạnh mẽ, nó có một điều gì đó giống người miền Trung quê tôi. Họ sống một đời lam lũ, chắt chiu từng hạt gạo, từng mảnh áo bất kể mưa giông gió bấc… Khí hậu khắc nghiệt của mảnh đất nắng lắm mưa nhiều đó không làm chết đi tinh thần của người nông dân quê tôi. Ngược lại nó đã tạo nên những con người kiên cường, mạnh mẽ với sức sống dẻo dai.
Mùa bão về những con người nghèo khổ lại oằn vai gánh bão nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ đầu hàng thiên tai, cũng như dây trầu của bà tôi dẫu có yếu ớt, thân mềm, lá dễ dập nát, nhưng đứng trong bão giông nó lộ ra một sức sống bền bỉ và khả năng chịu đựng hơn tất cả các loài. Dù sau bão cành lá có hư hao, ngọn trầu có gãy nát thì thân dây sù sì của nó vẫn vươn mình đón ánh bình minh.  

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Một nửa linh hồn của em ơi, anh ở đâu?















Chỉ có một thứ hạnh phúc trên đời, yêu và được yêu.

There is only one happiness in this life, to love and be loved.
George Sand







*****










Chiều nay, đi xe máy giữa dòng người ùn ùn như mắc cửi, em cảm thấy trong lòng mình buồn bã đến lạ. Những ngày mưa, cả thành phố phủ lên người một màu trắng xám đầy ảm đạm. Em chợt nhớ đến bài hát của Đông Nhi, rồi lẩm nhẩm hát theo trên phố đông xa lạ:





Em, em chưa bao giờ được yêu, em chưa bao giờ được khóc, dù chỉ khóc một lần thôi.

Mơ cho em mơ một lần thôi, cho em đau một lần nhớ, dẫu nước mắt vẫn rơi hoài.







Trước đây, mẹ từng bảo em rằng mày chỉ được cái mê những thằng Hàn Quốc. Ừ, em nghĩ những bộ phim làm cho con người ta phát cuồng đó chính là vì những con người có ngoại hình toả sáng như ánh mặt trời. Em nhớ mình đã treo poster của những anh đẹp trai đầy một tủ gương, ngày đêm nhìn ngắm và mơ mộng. Em mơ đến những hình mẫu của chàng bạch mã hoàng tử trong cổ tích: Người ấy có nụ cười trắng sáng như Ps, khuôn mặt đẹp như tượng tạc, thân hình cao chuẩn mười mười.





Nhưng càng lớn, em càng nhận ra bi kịch đau lòng rằng, mình vĩnh viễn không phải là một cô công chúa. Đơn giản chỉ là một cô gái nhỏ bé sống trong một đô thị rộng lớn mà thôi.







Em gặp cậu ấy, đó là mối tình gà bông thời ngốc xít của em. Cậu không hề có nụ cười như quảng cáo, có hàm răng mọc lộn xộn nhưng khi cười thì cực kì đáng yêu. Cậu ấy giúp đỡ em làm bài tập, những lần làm chung nhóm cũng khiến em và cậu ấy không thể không chạm mặt. Dường như một sự thầm thương trộm nhớ đã nảy nở trong em. Em hơi không thoải mái khi thấy cậu ấy ngồi lan can nói chuyện với bạn gái khác, hay đơn giản có một người nào đó chê bai cậu ấy. Một lần, trong lớp chơi trò nói thật để thể hiện tình cảm với nhau. Cuối cùng, người bước về bạn thân của em là cậu ấy. Sự thật vẫn mãi là sự thật, cậu ấy đã thích bạn thân của em, ngay từ những năm đầu bước chân vào cấp 2







Những ngày đó, em thực sự lâm vào khủng hoảng. Em cho rằng mình sẽ ổn, sẽ ổn thôi, và rồi rời xa ngôi trường ấy, bước chân vào cấp 3 không có bóng dáng cậu ấy.







Ngày học lớp cấp 2 sau khi những người bạn năm nào trở thành tân sinh viên, em gặp lại cậu ấy. Vẫn nụ cười đáng yêu với hàm răng khểnh duyên dáng ấy, nhưng chẳng hiểu sao em không còn bất cứ cảm giác nào rung động. Khi cậu ấy kể về công việc làm thêm của mình, em cũng chẳng thấy thú vị như những năm tháng trước. Em chợt nhận ra đó chỉ là những rung động bình thường, từ một trái tim mới lớn và chưa thực sự trưởng thành. Sau này khi nhớ lại, em vẫn trân trọng tình bạn giữa chúng em như một kỉ niệm không thể xoá nhoà.









Anh à.







Đôi khi em cảm thấy lạc lõng khi trở về nhà mình sau ngày làm thêm vất vả. Có rất nhiều những người con trai em đã được gặp, được tiếp xúc, được làm chung, nhưng chẳng hiểu sao vẫn không mang lại cho em cảm giác yêu đương quyến luyến. Cảm giác đó còn mãnh liệt hơn cả cảm giác tim đập chân run khi thấy nụ cười của cậu bạn cấp 2, còn hạnh phúc hơn khi trong đầu chúng ta như vang vọng một tiếng nói : “Đó chính là người ấy, người mang theo nửa trái tim của đời mình!”







Anh có thể không cao, không đẹp trai như trong chuẩn mực thời thơ ấu của em, nhưng ưu thế của anh là làm cho người ta nói chuyện một lần không thể quên được.





Anh có thể không giàu, không có xe đời mới, nhưng lại có thể dùng chiếc xe bình thường của mình chở em đi chơi khắp phố. Và khi trở về nhà, anh đứng thật lâu nơi đầu ngõ, nhìn theo bóng lưng em cho đến khi đã vào tận trong nhà thì thôi.





Anh có thể có rất nhiều tật xấu, nhưng luôn biết sửa sai khi đã phạm sai lầm. Anh chăm chỉ và cầu tiến, không ngại giúp đỡ người khác, nhưng chính sức khoẻ mình lại chăm sóc một cách qua loa đại khái nhất.







Anh nấu ăn dở tệ, dở đến nổi em cố nén đau thương nhìn anh thực tập trong bếp. Nhưng đến khi em bị bệnh, anh đích thân nấu cháo cho em ăn, dù phải lần mò cả buổi lên mạng để tìm kiếm công thức.





Anh có thể rất thiếu lãng mạn khi không bao giờ tặng hoa cho em những ngày quan trọng. Anh chỉ tặng em cuốn sách đắc nhân tâm, mà theo anh nói đó là sách gối đầu giường mà anh luôn trân trọng, gìn giữ. Anh tăng lại bản gốc cho em với hy vọng khi buồn em cứ đọc nó, và nhớ đến khuôn mặt anh thì vui lại ngay.







Bố em có thể sẽ chê anh, vì anh chưa làm được việc gì có thể khiến bố tin tưởng. Nhưng anh vẫn mặt dày đến nhà, không ngại dư luận, và chỉ về khi kết thúc câu nói “ Bác à, con sẽ làm hết sức để cô ấy được hạnh phúc”.







Em có cá tính riêng của em, một cá tính hoàn toàn trái ngược với đức tính kĩ càng cẩn thận của anh. Nhưng anh luôn tươi cười, cho rằng chúng ta là cặp bổ sung cho nhau hoàn hảo, cho nên anh càng ngày càng có cái tính cẩu thả lây lan từ em ^^.









Anh khiến cho em đi hết từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác. Em là một nhà văn, đôi khi một tình yêu bình bình lại khiến em buồn chán, nhưng chuyện tình của chúng mình cũng thật lắm trắc trở. Em biết, trắc trở không phải là sự kết thúc của tình yêu, mà đó chính là thứ chúng ta giải quyết từ từ để tiến tới những điều đồng cảm trong cuộc sống của nhau hơn. Em trân trọng điều đó, và em cũng cám ơn anh vì điều đó. Anh luôn là người làm hoà trước khi cãi nhau với em, và cũng là người pha trò nhanh nhất để nụ cười em tươi sáng trở lại. Anh biết không, anh càng làm vậy, càng khiến em có mặc cảm tội lỗi, vì sai phạm bắt nguồn từ em mà?









Cuộc đời này đối với em chỉ là hữu hạn, cho nên em luôn tìm cách để sống sao cho thật vô hạn. Bên anh, những ngày mệt mỏi của em bỗng nhiên hoá thành hư không, cảm giác trái tim như sống dậy và tràn trề sinh lực hơn bao giờ hết.







Mẹ em nói, cảm giác ấy không phải là Thích, không phải là Có Cảm Tình, mà chỉ đơn giản là Yêu, chỉ là Yêu mà thôi.







Anh tuy không phải là mối tình đầu của em, nhưng anh là một nửa trái tim em, một nửa linh hồn em, là người mà em muốn ở cạnh bên cho đến khi không còn trên thế giới này nữa.







Em nhớ đến một câu trích dẫn trong truyện Giày đỏ:





Giày đỏ của tôi ơi



Em ở đâu, trong thành phố 2 triệu con người….







Trong những cơn mưa rào đến bất chợt, em gọi tên anh.





Trong những ngày đi làm mệt mỏi vì kẹt xe, vì công việc, em gọi tên anh.





Trong những ngày chưa gặp anh, em nhớ về anh, em tưởng tượng một ngày nào đó, sẽ yêu người đàn ông này bằng tất cả trái tim của mình.







Một nửa linh hồn của em, anh ở đâu?

Những người lữ hành




Người lữ hành đúng nghĩa là người đi chỉ vì được đi

Trái tim không hề vương vấn, như mây bay gió thổi, anh bước theo số phận của mình.

Cớ gì phải có lý do, chỉ cần một tiếng hô thôi: "Lên đường đi nào". Che Guevara.

Trên thế giới này, từ miền bắc cực lạnh giá đến vùng nhiệt đới cháy nắng, từ tây phương phóng khoáng đến phương đông huyền bí, có biết bao người ra đi vì tiếng gọi của những con đường, biết bao người ra đi vì tiếng gọi của những miền đất mới. Đường xa vẫy gọi, tất cả họ đều nghe tiếng nói thôi thúc trong tim.

Cụm từ "the traveler" - người lữ hành không phải xuất hiện mới đây. Hàng nghìn năm về trước, từ thuở khai sinh loài người, các bộ lạc nguyên thủy đã chia làm hai loại, bộ lạc du mục và bộ lạc định cư. Theo thời gian, những nền văn minh hình thành, với các thành phố, pháo đài, bộ máy nhà nước, con người dần dần quay về sống quây quần với cộng đồng của mình trong những lãnh thổ khác nhau. Nhưng có một số người nào đó, dường như vẫn còn vương vất lại dòng máu lãng du của tổ tiên mình, vẫn tiếp tục lang thang từ miền này đến miền khác. Trong những tác phẩm văn học thiếu nhi, thi thoảng ta vẫn bắt gặp hình ảnh của một người đàn ông gầy gò, râu tóc bạc phơ, đôi mắt sáng với cái nhìn khỏe khoắn và táo bạo, rong ruổi qua làng mạc núi non, sưu tầm những bài dân ca, những câu đồng dao, thần thoại, và kể chuyện cổ tích cho trẻ con. Chính một ông già như thế trong Cánh buồm đỏ thắm đã khơi gợi niềm tin mãnh liệt của cô bé Axon, khiến cô tin vào một cánh buồm đỏ, đến đón cô đi vào một cuộc đời mới, với những chân trời mới đầy tình yêu và hy vọng. Chính ông già ấy đã gieo ước mơ vào lòng cô từ những ngày thơ bé, để nó nảy mầm và thành hiện thực khi cô lớn lên. Có lẽ những ông già như vậy, là ông tổ của những người lữ hành.

Trải qua bao nhiêu năm, những người lữ hành hiện đại được trang bị với internet, với các diễn đàn chuyên dành cho dân lữ hành, với các thiết bị chuyên dụng. Số lượng của những người lữ hành chuyên nghiệp ngày càng tăng lên, nhưng vẫn là một con số ít ỏi so với những nghề nghiệp khác. Họ vốn là những người muốn thoát ra khỏi cái vòng cuốn lẩn quẩn của công việc thường nhật và môi trường chật hẹp. Họ yêu thích khám phá những vùng đất xa lạ và tìm hiểu những nền văn hóa khác nhau. Họ đánh giá cao những trải nghiệm trong đời hơn là sở hữu vật chất. Và cũng giống như ông lão Ê gơn trong Cánh buồm đỏ thắm ngày xưa, những người lữ hành ngày nay là những người khơi gợi ước mơ. Qua kinh nghiệm của họ, qua trí tưởng tượng của họ, những câu chuyện của người lữ hành luôn mang đến nguồn cảm hứng cho những người khác, luôn khiến họ mơ đến những vùng đất thần tiên, khiến họ tin vào những gì tốt đẹp ở đời, khiến họ mong về một tương lai tươi sáng hơn, trái ngược với cuộc sống đầy gian khó hiện tại.








Như những người đứng bên ngoài xã hội loài người, dân lữ hành luôn phải chịu những phản đối, thất vọng từ gia đình, những chỉ trích từ xã hội. Jodi Ettenberg, người đã từ bỏ công việc luật sư ở New York để trở thành một travel - blogger kể về cuộc sống lữ hành toàn thời gian của cô một cách hài hước. Một lần cô gọi cho gia đình từ Việt Nam. Cha cô hỏi: "Con đang làm gì ở đó vậy con yêu?" "Con ăn bún cha à, mỗi ngày". "Cái gì? Bún hả? Hằng ngày sao?" "Dạ, nơi này có nhiều loại bún lắm cha ơi, và con đang thử hết tất cả các loại". Ông cười và bảo rằng: "Jodi, cha rất yêu con, nhưng cuộc sống của con làm cha thấy bối rối quá". Nhưng không phải ai cũng nhẹ nhàng như cha của Jodi. Cô nhận được nhiều email từ các bậc phụ huynh, giận dữ bảo rằng cuộc sống của cô là một tấm gương xấu cho con cái của họ, khiến chúng sống ngày càng vô trách nhiệm. Những người khác thì hỏi rằng tại sao cô lại lựa chọn sống lang thang như vậy, và cô đang cố lẩn tránh điều gì. Trong khi thực tế thì Jodi chỉ yêu thích phiêu lưu trên những vùng đất mới. Liz Carlson, một traveler khác, kể rằng khi trở về sau chuyến du hành vài năm, cô thấy nhiều người vốn là bạn rất thân bỗng quay lưng lại với cô. Cô bảo: "Lựa chọn một cuộc sống lữ hành có thể khiến bạn bị xa lánh". Không chỉ có thế, người lữ hành thường xuyên phải đối diện với những khó khăn trên đường đi, những cô đơn thất vọng khi kiệt sức, và phải làm việc cật lực để có thể đi tiếp. Trên trang blog lữ hành Adventurous Kate, tác giả chia sẻ rằng để làm một người du hành bạn phải làm việc vất vả hơn bao giờ hết trong suốt quãng đời trước đây, rằng thu nhập sẽ không ổn định, cùng với nhiều gian nan khác. Các lữ khách bị rất nhiều người chỉ trích rằng họ lựa chọn một cuộc sống vô trách nhiệm, không biết tích lũy cho sau này, không có trách nhiệm với xã hội, chạy theo những giấc mơ hão huyền trong đời sống, và sẽ chết già không nơi nương tựa. Nhưng cùng với những chỉ trích chua cay về họ, vẫn có rất nhiều người khác, hàng ngày hỏi làm cách nào để có thể sống được như thế.







Cuộc đời là như thế, không thể tránh khỏi những khác biệt, những mâu thuẫn. Nhưng có nhiều những điều khác nhau, có những thứ phong phú đa dạng mới là cuộc đời, chính những điều đó làm nên nét đẹp riêng của cuộc sống. Mỗi người đều có những sở thích, những ước mơ riêng, như tác giả Phạm Lữ Ân từng nói: "Có người mải mê rong chơi, có người chỉ thích nằm nhà để đọc sách. Có người phải đi thật xa đến tận cùng thế giới thì mới thỏa nguyện. Có người chỉ cần mỗi ngày bước vào khu vườn rậm rạp sau nhà, tìm thấy một vạt nấm mối mới mọc sau mưa hay một quả trứng gà tình cờ lạc trong vạt cỏ là đủ thỏa nguyện rồi." Có người tìm thấy chính mình trên hành trình vạn dặm, nhưng cũng có người ngộ ra đạo lý khi ngồi dưới mái nhà của mình, trên chiếc giường quen thuộc của mình. Ai cũng có quyền lựa chọn cách sống riêng cho mình, miễn là không phương hại đến cách sống của người khác. Đừng vì người ta khác mình mà dè biểu gièm pha họ, đừng vì họ khác mình mà ghét họ. Lẽ đời, nói thường dễ hơn làm. Chuyện con mèo dạy hải âu bay viết: "Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn". Khác biệt thường gây ra xung đột. Mình chỉ ước được ở một nơi nào đó trên thế giới, nơi những suy nghĩ tự do, độc đáo được khuyến khích, nơi những khác biệt chung sống cùng với nhau, an hòa, vui tươi.





Cũng như thời xưa cũ, những con đường luôn vẫy gọi trái tim của những con người mang trong mình dòng máu du mục. Má của mình, một cô giáo làng nuôi mộng văn chương từ thuở bé. Dù giờ đã hơn năm mươi tuổi, nhưng Người vẫn luôn nói rằng khi nghỉ hưu, Người mong ước được phiêu du trên những miền đất lạ, và được viết hăng say. Elizabeth Gillbert từng kể về một thời trẻ tuổi, khi bà lang thang khắp nơi ở lục địa châu Âu, làm đủ nghề từ bồi bàn đến trông trẻ, để gặp những người xa lạ, để nghe những câu chuyện kể, và cặm cụi viết trong những đêm tối đen sau một ngày cực nhọc. Cũng như họ, mình cũng ước mơ một ngày nào đó. Một ngày nào đó, mình cũng sẽ đi, và viết.

Sapa - mùa này có dấu chân tôi

Những ngày này Hà Nội trở lạnh, Mù Cang Chải lại đang vào mùa lúa chín, những cánh đồng vàng ươm, những cung đường phượt mơ mộng và đầy cám dỗ, đôi chân lại muốn đi nhưng bị bao nhiêu thứ kìm hãm. Là thời gian, là thi cử, là nhát gan không dám lên đường một mình. Nhớ lại quãng thời gian ở Sapa lại chỉ muốn xách ba lô lên và đi một lần nữa. Đã từng có một thiên đường mà tôi được đặt chân đến...
Tháng 3 bắt đầu với một chuyến đi đầy trải nghiệm. Sapa có nắng, có gió, có sương, có những con đèo quanh co, có những chùm hoa ban sắc trắng ngợp trời, có những thung lũng bậc thang tim tím từ xa nhìn xuống, và Sapa có tôi, có những người bạn tôi yêu, những người đã cùng tôi làm nên một hành trình tuyệt vời. 


4 đêm 3 ngày, từng ấy thôi cũng đã có đủ cả tá chuyện mà tôi có thể kể về chuyến đi của mình, một chuyến đi đầy mạo hiểm, liều lĩnh và đầy say mê của 7 đứa con gái, 7 cô nhóc nhiều khi còn làm nũng mẹ.
Sapa đón chúng tôi vào một buổi sáng đầy nắng và gió lành lạnh. Sự mệt mỏi sau một đêm dặt dẹo trên chuyến tàu đêm và 38km đường đèo quanh co ko đủ sức ghìm lấy cái niềm háo hức muốn đi, muốn khám phá. 



Sapa với tôi, là 4 mùa trong ngày, là sương mù giăng mắc, là cái không khí lành lạnh sướng điên cả người, là ánh mặt trời vàng ươm trên bầu trời trong xanh đến ghen tỵ, là những ngọn núi cao cao ẩn mình trong những đám mây trắng xóa như chơi vơi giữa khoảng không mênh mông bất tận, là những cung đường quanh co, ôm lượn đầy mê hoặc, là những rừng hoa đủ màu, là những cơn mưa chiều bất chợt, là ôi thôi Việt Nam tươi đẹp vô ngần.

Sapa với tôi, là những em bé dân tộc nói tiếng kinh không sõi nhưng tiếng anh thì bản thân mình còn cảm thấy vô cùng xấu hổ, là những đôi bàn chân thoăn thoắt chạy theo chúng tôi chỉ để mong mua được một món đồ thổ cẩm nào đó, là những tấm lưng thồ củi của những người phụ nữ mà cuộc sống của họ quá đỗi cơ cực, là những người đàn bà mới 15, 16 tuổi đầu nhưng trên tay bế 2 đứa con nhỏ



Sapa với tôi, là mùi vị thơm ngọt của những xiên thịt nướng, của những món rau là lạ lần đầu được thưởng thức, là cái hương nếp quyện tre thơm lừng của những ống cơm lam, là những bữa ăn chắt chiu từng đồng của 7 đứa, là không biết xấu hổ đột ngột bỏ đi khi biết đã vào phải một nhà hàng đắt đỏ sau khi đã yêu cầu đủ thứ

Sapa với tôi, là tình người nơi đất khách, là cái "tốt tự nhiên" của anh hướng dẫn viên không tên khi cho 7 cô gái quá giang như một món quà mồng 8 tháng 3 nơi xứ lạ, là nét hồn nhiên, vô tư của những em nhỏ vùng cao theo chị trên đường đến cầu mây, là cụ bà người H'Mông tốt tính, đáng yêu, là những câu chào hàng bằng tiếng kinh "mua cái này thôi" không rành, là vô tình bắt gặp một bác Quảng Bình và cái bắt tay như một cái duyên không hẹn mà gặp....
   Sapa với tôi, là sự dũng cảm của một đứa con gái liều lĩnh đi chơi xa mà không có một nam nhi bảo vệ, là sự điên rồ làm đủ chuyện ngớ ngấn của một đứa hay xấu hổ, là cảm giác sợ hãi, lo lắng khi ở trong nhà nghỉ không một bóng người ngoài 7 cô gái trẻ, là những lúc mặt dày cóp nhặt từng đồng cho chuyến đi...



Sapa với tôi, là cả một lũ bạn tuyệt vời, 7 đứa ở những nơi khác nhau và tính cách cũng một đứa một kiểu ấy thế mà làm nên nhóm "chị em phượt" không còn chỗ nào để chê, là những ngày cùng nhau rong ruổi, làm ầm lên ở mọi ngóc ngách của thị trấn Sapa nhỏ bé, là lần cùng nhau trú mưa và dựng lên cả một sân khấu ngẫu hứng với những bài hát không đầu không đuôi, là những lần cả 7 đứa chạy quăn đít vì sợ ma, là những đêm chuyện trò to nhỏ đủ chuyện trên đời và những câu chuyện dễ thương không chịu nổi của tuổi mới lớn, là 3 chiếc xe và 7 đứa con gái một mình trên những con đường khi đêm xuống mà chưa kịp về đến nhà, là những pha lúc nhúc tranh nhà tắm, xếp hàng làm đẹp, là những lúc giúp nhau xách balo nặng trịch....
Sapa với tôi, đó là sự bắt đầu của cái niềm ao ước được bay nhảy, là hành trình để lớn hơn với chính mình.

Đừng vội lấy chồng!

Mấy hôm nay mình nhận được bao nhiêu cuộc điện thoại, thiếp mời, status fb, mes skype mời đám cưới. Cứ phải gọi là cưới everywhere - người người cưới - nhà nhà chuẩn bị đám cưới. Trong lòng cứ phải gọi là có tý rộn ràng và thêm chút lo lắng nhẹ về tài chính :"> Cuối tháng rồi, tiền chưa tới mà cưới cứ nườm nượp thế này thì ai mà đỡ nổi.
Trong đám bạn cùng lứa với mình thì có khoảng 6, 7 đứa đã theo chồng bỏ cuộc chơi, phân nửa bọn chúng đã có con bồng con bế. Nhiều khi nghĩ thấy hơi hãi. Tuổi trẻ mà, chơi chưa xong sao đã vội lấy chồng.
Qua Tết này mình 22 tuổi rồi, có tý ngậm ngùi nhẹ. Năm mình 19 tuổi, mình nghĩ mình còn trẻ con lắm, cũng như bao giờ nghĩ tới chuyện lấy chồng, càng chẳng bao giờ quan tâm tới việc người ta cưới xin thế nào. Đơn giản vì dạo bấy giờ trong nhà ko ai cưới hỏi, bạn bè cũng chẳng ai phát thiệp. Ấy thế mà đùng một cái, chúng nó cưới xin nườm nượp. 
Đấy là chưa kể bây giờ tụi bạn mới đang học năm cuối, chứ sang năm có khi tiền lương chẳng đủ tiền mừng. Lại nghĩ chẳng biết bao giờ mới tới lượt mình.


Người ta cưới xin thì mừng tặc lưỡi một cái bảo: "Sao lại chôn vùi tuổi thanh xuân vào hôn nhân sớm thế" rồi lại mừng cho người ta. Thế mà khi nghe đứa bạn thân nhất thông báo "Tao sắp cưới rồi m ạ" mà mình rụng rời chân tay. Trời ơi, nó mới 21 tuổi, cưới xin cái gì. Ôi bạn tôi, ôi chục năm gắn bó, ôi nó sắp thuộc về người khác. Thế là mình làm ầm ĩ hết cả lên. Rằng thì sớm thế này m cưới xin làm gì, rằng thì m đã sẵn sàng làm vợ, làm mẹ đâu rồi cả chuyện m lấy chồng rồi t mất m mất.
Thế rồi vì nhiều lý do bọn chúng lại tiếp tục yêu chứ chưa cưới vội. Mình mừng thầm. Nghĩ cũng tệ nhưng ksao, cuộc đời con người còn dài, chậm cưới 1, 2 năm để hưởng thụ cũng không có gì là quá đáng. Tầm này của năm sau hoặc 2 năm sau, khi con nhỏ thông báo cưới, mình hứa sẽ không phản đối hay quá khích, sẽ chúc mừng với tất cả tấm lòng.
Trong câu lạc bộ mình có mấy anh chị vừa kết hôn xong, nói chung vẫn còn trẻ lắm. Rồi mọi người trêu năm sau đến mình. Mình chỉ cười xòa "Em thì còn lâu". Cũng phải, 21 tuổi, mình đã làm được gì đâu.
Còn có hẳn một list những việc mình muốn làm trong thời gian tới. Tính xông xênh thì cũng phải mất ít là 3 năm nữa. Chẳng hạn như mình muốn đi Sa Pa (1 tháng nữa nhé), mình muốn đi Thái (Tết này nhé), mình muốn phượt Huế - ĐN - HA cùng tụi bạn (sau Tết, trước khi đi thực tập nhé), mình muốn đi Hàn, đi Phần Lan, Úc, Mỹ,... 1 nơi để dừng chân trong khoảng 1, 2 năm. Đấy, điểm qua chút thôi đã thấy mất nhiều thời gian lắm rồi. Nhưng quan trọng nhất là mình chưa sẵn sàng để kết hôn sớm.
Thỉnh thoảng hay có trò nghĩ ngợi vẩn vơ, rằng con gái được bố mẹ sinh ra, nuôi cho ăn học, vào đại học, ra trường có công việc, lấy chồng, có con rồi chăm sóc con cái, rồi sau đó đến cháu, chắt và kết thúc cuộc đời. Sao mà thấy nó nhạt nhẽo và vô vị vậy. Nói thì nói vậy chứ nghĩ đi nghĩ lại, không chồng còn đáng sợ hơn rất nhiều :">
Cứ chơi đi đã, đặc quyền của tuổi trẻ mà. Hãy làm tất cả những gì mình muốn khi còn độc thân, phấn đấu cho sự nghiệp, trải nghiệm những điều mới mẻ và thứ thách bản thân. Đừng sống như tầm gửi, kiếm một anh chồng có công ăn việc làm, nhà cửa ổn định rồi phụ thuộc vào đó...
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi :

Khi người ta yêu nhau

Khi người ta yêu nhau...
Đâu nhất thiết người ta phải ở cạnh nhau.
Cũng đâu cần phải ngày nào cũng nhìn mặt nhau.
Càng chẳng cần chiếm hữu.
Khi người ta yêu nhau...
Chỉ cần đứng từ xa, nhìn nhau, là đủ.
Trái tim hướng về một phía.
Và chờ đợi...
Khi người ta yêu nhau
Dù đi tới đâu, 4 phương, 8 hướng
Rồi cuối cùng người ta sẽ lại về với nhau

Khi người ta yêu nhau, người ta bỏ qua hết mọi điều.
Khi người ta hết yêu, điều nhỏ nhoi nhất cũng thành niềm đắng cay.

Hôm rồi, tôi bắt gặp một cô gái đi bộ trên đường. Trời mưa lất phất nhưng cô ta không hề mặc áo mưa. Trên nét mặt còn vương giọt nước mắt là cả một sự thất vọng và dường như cô ta chẳng quan tâm tới việc mưa đang làm ướt tóc mình.
Rồi tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô ta tần ngần vài giây rồi quyết định nhấc máy. Tôi không nghe được cô ta nói gì với người ở đầu dây bên kia nhưng hành động bịt miệng khóc nấc lên thì không thể qua mắt được những người xung quanh. Họ nháo nhác nhìn nhau tỏ vẻ khó hiểu. Có vài anh chàng sinh viên chỉ trỏ trêu đùa, đùn đẩy nhau tới an ủi cô gái.
Và rồi người ta chẳng tranh luận, chẳng bàn tán hay rì rầm to nhỏ nữa, đơn giản bởi người ta biết cô thất tình. Còn tình yêu thì thật đáng thương.

Đứa bạn tôi hôm rồi nửa đêm gọi điện bảo "Tao thất tình rồi m ạ. Lại trở về kiếp FA thôi", rồi nó cười, nụ cười giòn tan như trút được một gánh nặng. Thế nhưng, chỉ những ai thực sự hiểu mới thấu hết được tấm lòng của một cô gái sắt đá. Cô ta có thể không khóc nhưng nhất định lòng cô ta trống rỗng.
Rồi cô gái ấy kể cho tôi nghe ngày xưa người ta hứa hẹn thế nào. Trong giọng nói nghe qua điện thoại phần nào vẫn ánh lên niềm hạnh phúc mỗi khi nhớ lại, chút thất vọng khi trở về thực tại và niềm hy vọng khi nghĩ về tương lai, rằng "Vì trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở về với nhau". Tôi không phủ định niềm tin của cô gái nhưng mù quáng theo đuổi một tình yêu thất bại đã vỡ là điều không nên. Chỉ có điều, những lời xưa cũ vẫn ám ảnh cô gái về một chàng trai chân thành, những hứa hẹn bỗng chốc trở nên sắc lạnh.
Suy cho cùng, khi người ta yêu, người ta không cần phải hứa hẹn nhiều, cũng không cần phải dốc hết ruột gan để tìm câu trả lời hay nhất cho những câu hỏi đại loại như "Anh sẽ yêu em trong bao lâu?", "Anh yêu em nhiều thế nào?", "Sau này gia đình chúng mình sẽ như thế nào nhỉ?", hãy chân thành trong từng hành động và đừng lừa dối nhau.
Nếu thật sự yêu nhau thì một ngày nào đó, họ sẽ là của nhau, mãi mãi...

-Dành tặng cô gái vừa thất tình-
Trái tim nhỏ bé, chẳng chứa được nhiều
Hạnh phúc đong đầy, hãy biết nắm giữ :)

Dù đeo ba lô, em cũng chỉ là con bọ ngựa (Part 1)

Lúc tôi viết entry này, thì trên mạng người ta đang share, đang chuyền tay nhau bài viết "Hình ảnh 22 nước Huyền Chíp đã đi qua". Trong đó, "nhà báo" viết rằng Huyền đã cung cấp cho họ những tấm hình ấy. Có mấy hình lấy từ Google - không phải của Chip,thậm chí còn có một hình chụp từ năm 1962.

Ảnh chụp từ voz, nơi bàn luận rôm rả nhất về bài báo "hình ảnh 22 nước"


Những người đả kích, phản đối Huyền hả hê vì điều này là "bằng chứng" cho thấy Huyền lừa dối. Những người ủng hộ Huyền thì phẫn nộ và bực tức vì nghĩ rằng niềm tin trao nhầm chỗ.
Thật hài hước (và chua chát) là ngay lúc bài báo này bắt đầu được share (tức là chiều hôm qua), tôi đang mang sách đến nhờ Huyền Chip kí tặng ở nhà sách Quyết Bình, đường Trần Quốc Hoàn. Và được chứng kiến từ đàu đến cuối cảnh Huyền nhận được thông tin về bài báo đó. Nếu không, có lẽ tôi cũng sẽ đứng sang phe phẫn nộ.
Lúc đấy là tầm 16h30, Huyền đang ngồi kí tặng cho độc giả. Một người - có lẽ là anh trai Huyền - đưa điện thoại ra và hỏi : "Em cũng cấp thông tin cho bên này từ bao giờ vậy ? Anh thấy đang share ầm ĩ trên Facebook này". Huyền vội cầm lấy điện thoại, đọc bài báo với vẻ mặt thảng thốt. Và chỉ nói rất khẽ: "Bọn họ lại nhét chữ vào mồm em rồi." 
Tôi và mọi người xung quanh xúm lại xem có chuyện gì xảy ra. Huyền vừa vuốt dọc trang báo, vừa chỉ: " Ảnh này đâu phải của em. Ảnh này , cả ảnh này nữa. Lại còn bạn Khánh là bạn nào ? Mà em cung cấp ảnh cho họ bao giờ đâu ?"
Tôi vẫn nhớ lúc ấy Huyền lạc cả giọng, lật đật mở skype và gọi điện thông báo cho một vài người quen, nhờ liên hệ với trang báo đó để yêu cầu đính chính. Nhưng cũng phải chờ mất vài tiếng, và lúc đó thì thông tin sai lệch đó đã tràn lan đi khắp nơi.

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Thật may vì mình vẫn chưa có quá nhiều...

Khi cơn bão lòng cuốn bình yên đi và ném nó vào một góc tối. Người ta chờ đợi cơn mưa chiều để cứu vớt một thứ gọi là cô đơn.
Có lần bạn ấy bảo tôi, đừng cười vào những ngày nắng, hãy để dành nụ cười cho những ngày mưa khi mà mọi thứ được bầu trời nhuộm xám xịt. Đó sẽ là một nụ cười đẹp. Như một thứ ánh sáng kì diệu làm sáng rõ góc phố bị màn mưa đục ngầu nhuộm xám trắng. Mà rồi, nụ cười ấy có cứu vớt được không - nỗi cô đơn?
Tôi không biết định nghĩa về cô đơn như thế nào mới đúng. Phố im lặng. Người ta cũng im lặng. Chỉ có nơi đây một mình mình ngồi nghĩ về một vài số thứ linh tinh. Tôi gọi cảm giác đó là cô đơn. Được chứ?
Những mất mát khiến con người thảng thốt. Mất mát lớn nhất trong những mất mát là có được. Đó chính là có được những thứ không thuộc về mình. Như thể đang nuôi dưỡng bên mình niềm tuyệt vọng thuộc về tương lai vậy. Ngày mà mọi thứ mất đi, không, nói đúng hơn là ngày mà mọi thứ trở về với đúng vị trí của nó, thì đó là ngày mà chúng ta biết rằng niềm tuyệt vọng kia đã trưởng thành. Tôi, hình như vẫn chưa đến mức ngu dại để chơi đùa với cuộc sống bằng việc đem cái mầm của niềm tuyệt vọng ấy gieo vào tim.
Xem như trước mắt mình có những vạch ngang màu xám. Phía bên kia vạch màu xám ấy đầy rẫy những thứ không thuộc về mình mà chỉ cần bước tới một bước nhỏ và đưa tay ra là bắt được. Cho đến phút cuối, nếu níu nổi mình, nếu giữ cho bước chân kia khỏi chênh chao để rồi vượt khỏi ranh giới ấy thì nụ cười sẽ không cần phải gượng gạo nhiều. Có nghĩa là không phải đau nhiều.
Tôi đã nói rồi, tôi là một đứa sợ đau. Cho nên, đứng trước nỗi cô đơn không mấy hiền lành kia, nghĩ về những được - mất, bỗng dưng cảm thấy thật may vì mình vẫn chưa có quá nhiều.
Và ừ, cũng thật may, vì cho đến bây giờ tôi vẫn chưa muốn có quá nhiều.

Once Upon A Time

Bỏ lâu ngày quá rồi quên. Ngày xửa, ngày xưa… như quyển sách đã đọc rồi cất kĩ trong ngăn tủ kín, niêm phong lại. Từ lâu. Không biết tháng ngày nào mở ra; có lẽ chẳng đoái hoài đọc lại những câu chuyện của ngày xửa, ngày xưa.
Nếu không có thằng ku; chắc có lẽ hay chắc hẳn cũng nên, ngày xửa, ngày xưa sẽ ngủ vùi một góc của tuổi thơ không chịu dậy. Có chăng chỉ là vài lần giật mình khi bắt gặp đâu đấy vài dòng ngày xửa, ngày xưa lướt qua trên sách, báo, mạng… rồi tiếp tục giấc ngủ vùi trong góc kín của tuổi thơ. Không trọn vẹn.
Nếu không có thằng ku, đời nào nó chịu ngồi lục lại ngăn ký ức tuổi thơ ấy. Mặc kệ Vua Quạ chết chìm cùng Vợ chồng người đánh cá, Người thợ săn tài giỏi chết đuối với Sáu con thiên nga, hay Cô bé quàng khăn đỏ chết nghẹn cùng Bạch Tuyết và Bảy chú lùn… trong câu chuyện của Grim.
  photo 6a013481198b41970c016302ea80b1970d-500wi_zps82617815.jpg
Bất chấp Cô bé bán diêm ngủ vùi dưới đống tuyết với những giấc mơ bùng cháy cùng ngọn lửa của que diêm, hay Nàng công chúa và hat đậu hay Đôi giày đỏ có còn không… trong câu chuyện của Andersen…
Nó nằm lắng nghe từng nhịp thở, có dòng cuộn từ dưới cuộn lên. Dạ dày thổn thức. Câu chuyện về ngày xửa, ngày xưa giờ biến thể qua lời nó kể. Không giống Grim hay Andersen. Ngày xửa, ngày xưa có một cặp vợ chồng già sống trong một khu rừng già, có một thằng ku già chát… đang hát giữa trời đêm. Ê a.
 photo batbopening_zps2537d9d0.jpg
Nó nằm lắng nghe từng câu hát ê a, có một bài ca chưa hiểu hết lời. Đan xen. Một câu chuyện kể tiếp tục về ngày xửa, ngày xưa có chàng hiệp sĩ mặt mâm tiến vào khu rừng già khám phá, đã chiến đấu với từng con quái vật: từ khò khè đến miệng – tay – chân, đôi khi gặp lũ lâu la bồ hóng núp bóng đâu đó giữa rừng già. Hăm he. Làm hiệp sĩ mặt mâm chùn chân, ngại bước.
 photo images_zpse2cb90fc.jpg
Nếu không có thằng ku; chắc có lẽ hay chắc mẩm, ngày xửa, ngày xưa của ông, bà già sẽ không được nghe kể lại từ nội, ngoại hai bên. Giống chỗ này hay khác chỗ kia.
Nó thấy mình như chui ngược vào dạ mẹ để sinh ra lần nữa; vừa đủ tháng rồi tập tành lớn lên theo những câu chuyện ngày xưa nối nhau lại như mãnh mùng chấp vá một thuở xa xưa chưa đến ngày xửa.
 photo 3_zpsd4a93adc.jpg
Thấy một thuở xa xưa. Ở truồng. Ngủ say một góc chợ đời; nón lá che trời ru một giấc mộng con.
Thấy một thuở xa xưa. Một thằng nhóc quấy lên lúc đói khi bột quậy chưa tan; để rồi mập mịu thét gào khi muỗng còn chưa kịp đến môi. Trong lời nội kể.
Không giống.
Thằng ku của hôm nay nằm say ngủ mớ, khó chịu “hông mà”, gọi “mẹ” giữa đêm, gọi “ba” giữa ngày, “mum mum” đòi bú.
 photo 1_zps26d38d32.jpg
Thấy một thuở xa xưa. Cuổng trời. Thằng nhóc trưa về ngủ đến cháy mông khi than tàn đỏ lửa. Hè. Nắng rực phơi da, chưa kịp rã nắng, da ngậm nước sông. Mông bị ngập đòn. Trong lời cô kể.
Không giống.
Thằng ku của đêm về ngủ say chép miệng khi mưa rào tìm đất thấm không ra. Hè. Nắng chẳng bén da, nói chi rã nắng, da ngâm nước ấm. Ngập cả nụ cười lú răng.
…Và rồi đã có nhiều câu chuyện kể. Ngày xưa. Một mai. Thằng ku vươn vai đứng dậy, tìm một mái nhà và giọt nước mắt chảy xuôi cho riêng mình. Lúc ấy. Ông già sẽ ngồi kể lại với cháu con câu chuyện của ngày xửa, ngày xưa. Đã thèm.
(Trích: Nhật ký của cha )

Sự chờ đợi của hung thần

Ảnh minh họa
Chờ đợi là tàn nhẫn. Người chờ đợi đôi khi cũng vì sự tàn nhẫn ấy mà trở nên tàn nhẫn? Mình đã từng nghĩ, giá mà có thể dành cho ai đó một sự trừng phạt giống như sự trừng phạt mà gã hung thần dành cho lão đánh cá thì thật tốt.
Thế kỉ đầu tiên, gã nói rằng, ai cứu gã ra khỏi cái lọ thủy tinh, gã sẽ cảm tạ bằng giàu sang, bằng phú quý, bằng mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế gian. Thế kỉ thứ hai, nếu có ai đó cứu gã,  gã sẽ ban cho một cuộc sống sung túc. Thế kỉ thứ ba, chỉ cần có ai đó mở cái nắp lọ thủy tinh, gã sẽ không ăn thịt người đó. Nhưng rồi, đến thế kỉ thứ tư, sự chờ đợi cũng đạt đến cực hạn. Gã bắt đầu hận thế giới này, gã tự nhủ trong lòng, giờ phút này chỉ cần ai đó cứu gã, gã sẽ giết chết con người kia ngay lập tức.
Đó là sự chờ đợi của hung thần. Thời gian của những con người tự do trôi qua như một cái chớp mắt. Nhưng thời gian dành cho những kẻ bị giam cầm lại là địa ngục mỗi phút mỗi giây. Ngày dài đến mức tưởng như vô tận. Gã đã chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi ai đó đến cứu mình. Chỉ cần thoát khỏi nơi này thì cho dù cái giá phải trả đắt như thế nào cũng có thể chấp nhận. Nhưng rồi thì sao? Không ai đến cả. Không ai đến nên cái niềm tuyệt vọng trong gã càng lúc càng lớn lên, cho đến một ngày, tuyệt vọng ấy chuyển thành hận thù. Gã tuyên bố kẻ thù của gã chính là kẻ dám mở nắp của chiếc lọ thủy tinh này – nơi giam cầm gã suốt những thế kỉ qua. Bởi vì nghĩ rằng, suốt những năm tháng sống trong địa ngục ấy, sao không ai đến? Để rồi đến khi bắt đầu quen dần với cuộc sống địa ngục lại thả gã trở về với tự do?
Có phải chờ đợi quá lâu khiến con người ta trở nên tuyệt vọng và tàn nhẫn? Để cho đến khi kết thúc sự chờ đợi, có hay không một cái kết đẹp cũng chẳng còn quan trọng với họ?
Nếu có một người khiến mình phải đợi lâu thật lâu, lâu đến mức quen mất cái cảm giác ngồi một mình, rồi đến một lúc nào đó mình không thể, cũng không muốn chờ đợi nữa, thì đột nhiên xuất hiện bảo rằng “tôi đã đến” thì mình sẽ như thế nào? Cảm ơn vì cuối cùng cũng đến? Hay là oán hận vì đã bắt mình chờ đợi quá lâu?
Người ta bảo rằng, nếu đã là tự nguyện thì mọi kết cục đều là do bản thân mình. Nếu mọi thứ đều chỉ do một mình mình ảo tưởng thì kẻ có lỗi là chính mình chứ không phải ai khác. Gã hung thần kia, có ai hứa với gã rằng sẽ đến cứu gã không? Không có! Cho nên sự tàn nhẫn đó dù là vì bất kì lý do gì đi nữa đều là đáng trách. Mình biết.
Nhưng mà, còn mình? Rõ ràng là đã hứa rồi, nhưng sao vẫn không đến? Nếu như mình muốn nổi loạn như vậy thì có đáng trách không?

Nơi ấy bạn có bình an?

Hôm nay con gái dọn dẹp bắt gặp vài tờ nhật ký trang trí cẩn thận mà con gái viết cho con trai từ hồi năm ngoái để đóng bìa gửi tặng cho con trai nhân kỉ niệm 10 năm tình bạn hai đứa, chợt nhớ con trai vô cùng.
Cuộc sống làm con trai quyết định lánh xa những sân si, những bon chen. Con trai đã tìm con đường mới. Con trai không còn thời gian dành cho bạn bè cũng như cho con gái nhiều nữa. Con gái không còn cơ hội thoải mái rảnh hay buồn lúc nào cũng có thể alô than thở, tám đủ thứ trên đời cùng con trai nữa. Biết bạn vẫn ở quanh đây, biết bạn vẫn bình an đó nhưng sao vẫn thấy thiếu vắng lắm, vẫn thấy nhớ bạn nhiều kinh khủng.
Con gái luôn ủng hộ con trai dù con trai quyết định làm gì. Vì con gái biết con trai luôn suy nghĩ chu đáo cho người cũng như cho mình. Mọi thứ con trai làm luôn xuất phát từ cái "thiện" của con trai. Chính thế khi nghe con trai quyết định tránh xa cuộc sống bên ngoài đầy phức tạp này con gái chẳng lấy làm lạ. Thấy bạn hạnh phúc và vui tươi khi làm theo những sở thích của mình con gái rất vui và cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng... Không thể tránh khỏi một cảm giác mất mát từ con gái. Những ngày vào Sài Gòn con gái cảm thấy thiếu vắng và buồn buồn khi biết rằng nơi thân thương này, nơi mà chứa biết bao nhiêu kỉ niệm của hai đứa đã không còn thấy con trai nữa. "Những hẹn hò giờ đây khép lại"- Giống như Trịnh từng nói con trai à! cảm giác ấy với con gái như thấy rằng Sài Gòn này chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả, rỗng và vắng lạ!
Có lẽ giờ bạn "thân nhẹ nhàng như mây", không những thế tâm hồn của bạn cũng nhẹ nhàng hơn, phải không con trai? Ừ... thì rồi chúng ta mỗi người sẽ mỗi hướng nhưng quen với việc con trai luôn bên cạnh con gái, luôn sẵn sàng giúp đỡ và vui tươi những ngày hò hẹn cùng con gái nên khi không còn bóng dáng con trai quanh đây nữa con gái thấy hụt hẫng vô cùng!
11 năm chứ ít gì hả con trai? Sao có thể ngày một ngày hai quên với việc bên cạnh mình đã không còn một hình ảnh quen thuộc, một thói quen như thế chứ?
Trích một đoạn nhật ký để nhớ về bạn, con trai à! Không biết bạn có còn viết tiếp trang nhật ký ấy không, nhưng... tận trong sâu thẳm của con gái luôn khắc ghi mọi thứ liên quan đến con trai. Chẳng có ai và điều gì làm mất đi phần kỉ niệm, ký ức cũng như tình cảm của con gái dành cho con trai.
Chúc con trai bình an, con trai nhé!
"Hè 2010
Một đêm nọ…
Con gái buồn, muốn khóc, điện thoại cho con trai, con trai bảo:
- Cứ khóc đi, mình đang nghe bạn khóc.
- Mình buồn…
- Ừ, cứ khóc thật nhiều, đừng để trong lòng.
Tâm sự tất cả những khó khăn trong lòng, con gái bớt buồn hơn.
Con trai khuyên:
- Hãy để lòng bình an mới giúp đựơc người bình an như mình.
- Mình ổn, ngủ ngon và hãy quên tất cả những gì mình nói hôm nay, mai thức dậy đừng điện thoại cho mình vì bạn không có đêm nay.
- Ừ, mình hứa.
7h sáng nay con gái đã khá hơn, đang dọn dẹp con trai điện thoại:
- Thức dậy chưa?
- Lâu rùi
- Ngày mới bình an nha, mình đi làm.
- Bye bye
Đã hứa vậy mà con trai vẫn gọi, thật tội…
Con trai và con gái là hai đứa bạn rất thân. Mọi người trong nhà con gái đều quý mến con trai vì tính tình hiền lành và rất thiện, bạn bè ngỡ hai đứa là một cặp, con trai và con gái cười hề hề, thương nhau thiệt nhưng yêu thì không, bạn bè chí cốt mừ…
Con gái cảm ơn con trai luôn lắng nghe con gái nhé!
Năm 2011
Con trai có người yêu, con gái hơi ganh tị tí với con trai, con trai và con gái có cá độ: ai có người yêu trước thì sẽ đãi một chầu, ai cưới trước thì được người kia tặng cho một cặp đồng hồ đôi, con gái mong được ai đó yêu thương lắm nên hay ganh tị với con trai, thế nhưng thấy con trai hạnh phúc là con gái hạnh phúc.
Có người yêu rồi con trai cũng khác, cẩn thận hơn, ít gần gũi hơn, con trai bảo: Tui có người yêu rồi nên phải cẩn thận chứ không người ta hiểu lầm.
Chẳng biết con trai nói đùa hay thật nhưng con gái hơi buồn vì có cảm giác chia sẻ tình cảm cho một ai đó, ừm… thì cũng phải thế, con gái ngại điện thoại và ngại thân thiện với con trai hơn dù con gái rất vô tư và chẳng sợ ai nhưng… phải vì bạn mình chứ!
Dù có người yêu nhưng con trai vẫn quan tâm lắm đến con gái, con trai đi chơi vói con gái nhiều nơi: Suối Trúc, vườn sinh vật cảnh, Water park, đi coffee bệt, live music coffe,…
Con trai tranh thủ đi chơi với người yêu rồi về lại dẫn con gái đi xem phim 3D (cái ngốc thứ hai của hai đứa), dẫn con gái đi xem đèn noel sặc sỡ giăng khắp con đường thành phố, con trai có biết ngày ấy con gái buồn lắm không, khi điện thoại cho con trai nghĩa là con gái đang rất cần con trai đến bên con gái, cảm ơn con trai đã lắng nghe được tâm tư của con gái để lên tiếng: Đi chơi nhé, Ni qua đón!
Nhớ nhất là hôm sinh nhật con gái, con trai đã đón xe đi 150km đến nhà con gái trong vòng bốn tiếng đồng hồ chỉ để chúc mừng rồi vội vã đón xe trở về cho kịp hôm sau làm việc, con trai có biết con gái cảm động phát khóc, có biết con gái đã thầm cảm ơn con trai nhiều lần lắm không?
Thương nhất là con trai chạy 50km từ Sài Gòn ra Biên Hòa đón con gái vào TP khám bệnh vì… con gái sợ đi xe bus. Chỉ có con trai mới hiểu và chiều chuộng con gái đến thế, chỉ có con trai mới chịu nổi tính khí bất thường và hay nhõng nhẽo của con gái thôi.
Năm 2012
Con trai chia tay người yêu, buồn nên con trai cắt liên lạc với con gái, con gái buồn và lo lắng, giận mà thương, con trai à! Con gái hiểu con trai không may mắn trong năm nay, con gái hiểu giai đoạn này con trai mệt mỏi và buồn nhiều nhưng hãy cố lên! Hãy nghĩ đến những người yêu thương và lo lắng cho mình mà sống cho xứng đáng!
Tặng con trai một câu: Hãy sống vì người yêu mình, đừng sống vì người mình yêu, con trai nhé!
Lần này con gái nghĩ phải làm gì đó bất ngờ cho con trai, kỉ niệm 10 năm chúng ta quen nhau (đúng ra là hơn 10 năm phải không?). Nhật ký là dành cho con trai là thứ chắc sẽ làm con trai bất ngờ, nhật ký này con trai viết tiếp nhé!
Chúc tình bạn chúng ta mãi bền lâu
P/S: Chúng ta đã biết nhau gần 11 năm nhưng thật sự thân nhau chỉ mới đây thôi, tuy nhiên kỉ niệm của N và Ni nhiều lắm, kể không thể hết trong đôi câu được, những việc chúng ta cùng làm đều làm N vui và hạnh phúc, Ni luôn gây bất ngờ và tạo niềm vui cho N. Thật bình yên khi N có người bạn như Ni, cảm ơn Ni!
Viết cho Ni - người bạn của con gái!"
(Trích nhật ký tình bạn)
ĐL, ngày 24/09/2013